Mưa lũ Miền Trung và sự bất lực của người con gái xa quê

Tâm sự thầm kín hôm nay sẽ mang tới cho mọi người một câu chuyện có thật của một người con Miền Trung xa quê hương, dù thương bố mẹ nhưng người con cũng không thể về thăm gia đình trong mùa lũ………….

tam-su-tham-kin

“Trời vẫn mưa to lắm con ạ, nước lên nhanh quá bố mẹ trở tay không kịp.

Bố mẹ ăn uống gì chưa?

Mất điện nên mẹ không kịp nấu gì để ăn, nhà có sẵn mì rồi,,. bố mẹ đang dọn đồ lên gác, mẹ gọi cho con sau nhé chứ bố mẹ không kịp trở tay nữa con ạ”. Tiếng mẹ thổn thức ở đầu dây bên kia. Một nỗi nhớ chợt rung lên, lòng con thắt lại.

Ba đợt lũ liên tục càn quét phải không mẹ?

Con thương lắm mảnh đất quê mình mẹ ạ, chưa bao giờ con thấy được ánh mắt hạnh phúc trọn vẹn của con người nơi đây, dầm nắng phơi sương cả năm chỉ một cơn lũ thôi, nỗi mất  mát lại tràn về khắp xóm làng. Con còn nhớ lắm mẹ ơi, hồi tháng 6 con gọi về cho mẹ, mẹ bảo con trời nắng quá cây cối trong vườn đều héo khô hết cả rồi, không một giọt nước, không có một bữa cơm ngon khi cây cối héo cằn, đất ruộng nứt nẻ trở thành những bãi đất cằn. Mẹ ơi, nắng gió miền Trung mang trong mình hình bóng những con người lam lũ quanh năm. Cát bụi chốn ấy mặn nồng trong vị biển nghe sao mà chát đắng cõi lòng. Con nhớ mãi cảm giác hồi còn nhỏ, chạy lũ chạy giông trong chút ánh sáng của chiếc đèn dầu. Con còn nhớ ánh mắt mẹ nhìn xa xăm, thương con thương làng mất mát bởi thiên tai, mẹ ngồi ôm con khuyên nhủ con gắng học hành, ngày mai khi con lập nghiệp, rời xa mảnh đất miền Trung con yêu quý nhưng con sẽ được hạnh phúc con ạ, vì nơi đây đất cằn sỏi đá, đến bao giờ mới thoát khỏi nỗi sợ này hả con?

Con còn nhớ những ngày thơ bé, con đi thả diều ngồi ở gốc cây tre, ngắm nhìn hoàng hôn trong buổi xế chiều, ngắm nhìn con người nơi đây an cư lạc nghiệp, lòng con vui biết bao mẹ ạ

Mẹ ơi, ngày mẹ gọi ra cho con con thấy mẹ vui lắm, mẹ cười mẹ báo con trời mưa rồi con ạ, có nước cho mọi người dùng rồi, cả xóm làng mang xô chậu ra hứng mưa, cơm mưa đã mang đến bao nỗi niềm hạnh phúc cho họ, cho mẹ của con và cho cả con gái của mẹ nữa. Nhưng ngày hôm này, biển nước mênh mông băng qua mọi xóm làng, lòng con thắt lại mẹ ạ. Cả đêm con thao thức không ngủ nổi, con thương mẹ, thương người dân Miền Trung lầm than.

Mẹ ơi, sao ông trời bất công vậy hả mẹ? Con người nơi đây đến bao giờ mới có thể dừng cảnh “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Bao lần con về quê thấy người dân quê mình lẫm lũi, sáng 4h đã đi ra đồng, tối 10h đêm con vẫn nghe đâu đấy tiếng xe đầy lạc, đẩy ngô về nhà…

Sóng biển mênh mông và con quá bé nhỏ mẹ ạ, làm sao con có thể giữ chân những cơn lũ đẩy sâu vào bờ. Lòng con giận giữ lắm mẹ ạ, con thương, con giận và con bất lực…

Con đọc từng dòng chữ nói về người dân Miền Trung, các báo đăng tin, đăng hình ảnh mà con nhớ lại cuộc sống ngày xưa con đã từng nếm trải. tới bao giờ thế hệ các em của con, các đôi mắt trẻ thơ đó mới được sống một cuộc sống không còn nỗi lo sợ với ông trời? Cuộc sống xa nhà đã làm con yếu đuối lắm rồi mẹ ạ. Lựa chọn sống xa quê hương,  xa vòng tay yêu thương của mẹ, con học cách sống tự lập và con hiểu được nhiều điều từ cuộc sống ấy. Lúc nào mẹ và quê hương cũng luôn ở trong trái tim con. Chiều nay gió sẽ nổi, giật sóng biển gầm gừ, mang theo những cơn mưa trắng ngập lối đi phải không mẹ? Sao nó đi chơi nhanh về thế hả mẹ…

Lũ về trong nỗi đau của mẹ…

Cuộc đời mẹ tảo tần nuôi chúng con khôn lớn, đói khổ tha phương mẹ đều phải nếm trải. Ngày hôm nay, mẹ già rồi nhưng vẫn phải chống chọi với cơn giận dữ đến xé lòng của thiên nhiên, nước dâng lên thành lũ man theo từng bờ ruộng, từng ngõ nhỏ về tới nhà mình. Đồ đạc, của cải trôi theo dòng nước, mẹ ngồi trên cao nhìn xa xăm về một tương lai mờ mịt. Mẹ vui vì con của mẹ sẽ thành đạt, mẹ vui vì con của mẹ rời xa quê hương Miền Trung yêu dấu để lập nghiệp, còn nỗi đau của mẹ đến bao giờ cô con gái của mẹ có thể sẻ chia? Mẹ ơi, con thương mẹ lắm, đến bao giờ mẹ mới hết cảnh lo âu về cuộc sống. Mỗi năm vào mùa lũ, lòng mẹ như trĩu nặng, đôi mắt mẹ vẫn đượm buồn.

Đêm đêm nỗi sợ hãi cùng với những âm thanh rờn rợn lòng con lại thao thức.

Ba cơn lũ ập đến nhưng con không về được mẹ ạ.

Mùa bão này con chỉ có thể theo dõi qua đài thôi mẹ ạ, con không về cùng mẹ chống bão được. Hà nội cũng đang có mưa mẹ ạ, có gió nhưng gió chỉ lởn vởn rất nhẹ trên những khóm lá xanh bên hiên thôi. “Ở nhà mưa to lắm, nước vẫn đang dâng cao, có những nhà không còn nhìn thấy ngói nữa, mẹ lo lắm, bố đi giúp hàng xóm dọn đồ đến giờ vẫn chưa thấy về”. Tiếng mẹ thổn thức ở đầu dây bên kia. Một nỗi nhớ chợt rung lên,  lòng con thắt lại.

Mẹ ơi, mẹ cố gắng lên mẹ nhá, tháng sau con gái sẽ về với mẹ, về với mái ấm gia đình mình. Mẹ không phải sợ gì cả, lũ chắc nhà không có nhiều đồ để ăn nhưng mẹ nhớ vẫn nấu cơm đều đặn mẹ nhé, mẹ đừng bỏ bữa. Con lo mẹ ạ.

Con nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ miền Trung nhiều lắm..
Mùa lũ năm nay con không về thăm mẹ được.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *