Tâm sự tình yêu của tôi, Một người chồng “Keo Kiệt”

Hôm nay tamsuthamkin muốn kể về một tâm sự tình yêu của tôi cho mọi người biết những nỗi đau của một người mà không ai thấu hiểu cho.

tâm sự tình yêu của tôi

Khi nhìn tôi từ bề ngoài thì bạn có thể cảm nhận được rằng gia đình tôi đang rất hạnh phúc phải không, chồng tôi là một nhân viên kinh doan kinh nghiệm lâu năm thu nhập cũng gần 30 triệu đồng 1 tháng tôi thì cũng có 1 tiệm tóc riêng, thực ra mà nói nếu nhìn từ bề ngoài thì họ luôn nghĩ chúng tôi có của ăn của để phải không.

Tâm sự tình yêu của tôi, Một người chồng “Keo Kiệt”

Chúng tôi mới cưới xong những của hồi môn ba má tặng cho mình anh ấy bảo là mình hãy đưa cho anh bán hết để chúng ta cùng làm ăn, chồng tôi còn bàn về phân chia công việc rõ ràng nữa chứ, tôi thì phải lo ăn chi tiêu hết việc trong nhà, còn chồng tôi để tiền dành cho ba mẹ ở quê để xây dựng cho xong vài thứ. Tôi biết điều đó không hề công bằng những hai vợ chồng chẳng nhẽ lấy nhau chỉ vì tiền bạc.

Tuy trong tiệm cắt tóc của tôi cũng có khá nhiều khách hàng nhưng việc tôi phải thuê nhà, nhân viên, điện nươc, ăn uống tính ra cũng là một khoản tiền không hề ít chút nào cả. Tôi gắng chịu vì nghĩ cho tương lại sau này của hai người, tôi luôn hy vọng một ngày chồng mình thành công với việc đầu tư những công việc ở quê thành công để có của ăn của để cho con cái.

Tâm sự tình yêu của tôi, Một người chồng “Keo Kiệt”

Những thật sự đầu tư ở nhà rất là khó khăn với những chi phí phát sinh rất nhiều lại phải thuê người làm công ở nhà nữa, khiến phần thu nhập của chông tôi có tháng hòa có tháng thì lỗ vốn, tôi cũng thấy chồng mình khá là căng thẳng nhưng không sao tôi thấy vậy là sự cố gắng của chồng mình.

Một thời gian sau tôi sinh bé bi, khi đó chông tôi tự giác đưa tôi mỗi tháng 2 triệu kiểu như hỗ trợ tôi vậy, nhưng số tiền đó nói thật ra sao mà đủ được cơ chứ. Có đôi lần tôi cố ý đưa cho chồng tôi 2 triệu để chồng đi mua 4 hộp sữa và anh đã than vãn sữa này đặt giữ. Nhưng anh ấy vẫn không hiểu ý để đưa thêm tiền cho tôi mà vẫn thản nhiên như ko có chuyện gì sạy ra.

Vài tháng sau khi bé bi bị ốm cũng đúng là dịp cuối tháng tôi phải trả tiền cho nhân viên rồi tiền nhà, vì thế không còn tiền trả viện phí, hỏi chồng thì nói là anh vừa chuyển hết tiền cho Bố ở nhà thanh toán cho người làm thuê mất rồi. Tôi loay hoay vay mượn rồi tìm quanh đống áo tôi thấy một cục tiền từ trong túi quần chồng tôi trị giá 10 triệu đồng, lòng tôi đau thắt không sao diễn tả được.

Từ hồi đó tôi quyết định chồng mình phải chia đôi số tiền để lo lắng cho gia đình, khi đó chồng tôi nói lại ngày được là em nhỏ nhen quá, em không hề tính toán về lâu dài. Tôi nói: thế nào là lâu dài đến mỗi đứa con mà anh còn ko cố gắng chăm sóc, trách nhiệm anh bỏ đi đâu, bỏ cho ai, những khi sóng gió gập gềnh thì ai là người bên anh mà anh nói tôi vậy.

Mọi người có thể cho biết làm sao để chúng tôi có thể hòa hợp lại với nhau được không, tôi hiện tại đang đòi ly hôn nhưng tiền tôi đưa cho anh ấy mua đất đai ở quê và đứng tên bố anh ấy rồi tôi cũng không biết tại sao nữa. Tâm sự tình yêu của tôi nó buồn bã như vậy đó mọi người có thể giải đáp cho tôi được không??

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *